Nhiều thế hệ học trò ngày trước “ba đời anh, chị, em” mặc chung một bộ đồng phục sờn vai vẫn thấy vui, thấy kiêu hãnh, thiên nhiên, không gượng ép. Môi trường giáo dục văn minh, lịch sự không thể chấp nhận kiểu ăn mặc lố lăng. Nhưng giáo dục đạo đức, thẩm mỹ cho giới trẻ thông qua hình thức trang phục cũng không thể là sự áp đặt, mà cần trang bị sự cảm nhận về giá trị đích thực của cái đẹp.
Chuyện một bộ đồng phục giá “1 tạ thóc” và kết quả nghiên cứu gần đây được công bố, phí tổn cho bộ đồng phục học trò chiếm từ 8,5% - 14,9% tổng ăn tiêu cho giáo dục gia đình, làm nặng thêm “rổ ăn tiêu” của mỗi nhà, đã trở nên nỗi lo lớn của nhiều người. Không ít gánh nặng đó bị đè nặng thêm do những người quản lý giáo dục làm biến dạng bộ đồng phục thành các đơn hàng với các toan tính bằng tỉ lệ “hoa hồng, chiết khấu”.
Đồng phục học sinh không chỉ tạo nên nguồn cảm hứng của thơ ca, nhạc họa, mà trong ký ức một thời đi học của bất kỳ ai, kiên cố vẫn còn lưu giữ nhiều kỷ niệm đẹp về “sắc áo” trường mình, về tà áo dài tím mộng mơ hay trắng trinh nguyên duyên dáng của nữ sinh. Cần Thơ) bị buộc về nhà vì mặc quần ống hẹp, gợi nhiều suy nghĩ về “tư duy giáo dục và cái quần ống túm”.
Chuyện hơn trăm học sinh của Trường THPT Hà Huy Giáp (huyện Cờ Đỏ, TP. Chuyện học trò Trường THPT Vị Thủy (Hậu Giang) bị cắt dép vì không mang giày bata trắng đúng qui định, làm không ít người cuồng nộ về cách hành xử đáng chê trách của đay.
Cùng với các qui định “cấm dạy thêm”, xây dựng “trường thân thiện, học sinh hiếu học”, cũng đã đến lúc Bộ GDĐT, hay chí ít là các sở GDĐT tạo cần có “bộ qui tắc” chỉ dẫn về y phục học sinh tỉnh thành, nông thôn, vùng miền sao cho hạp, vừa làm đẹp trường học, tăng tính giáo dục thẩm mỹ, vừa tránh những câu chuyện nhố nhăng can hệ đến “đồng phục - đồng tiền” được sự tán đồng của từng lớp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét