Tôi nhìn cậu mà cứ ngỡ như người của thế kỷ trước ấy
Tôi thủng thỉnh ra về và nhớ lại phút chốc vừa qua. Chương biểu diễn ra trong 6 tuần từ ngày 15/8 đến 25/9. Tôi chỉ cho cậu bé cách sử dụng chúng và dạy về các phương tiện hỗ trợ tầm. Vài phút sau, cậu quay ra nói với tôi một câu gì nhưng rất tiếc là tôi không biết tiếng Nhật. Tôi đã tự tát mình một cái để công nhận đây không phải mơ. Hôm đó là thứ bảy, một buổi sáng mát mẻ, trời cao trong xanh.
Thế mà tôi không hề biết gì. Tôi vẫn ngồi ngơ ra đấy một lúc nữa, chưa hết bàng hoàng. Tôi chỉ thêm cho cậu các trò chơi trong tablet. Tôi ngỡ ngàng không tin vào tai mình nữa, cậu bé xưng hô “bố” với ai đây?. Tôi mới gặp cậu lần trước nhất nhưng có một cảm giác gì đó rất quen, rồi tôi giật thột thốt lên, cậu ta trông giống Nobita thật. Tôi gật đầu và rất sẵn lòng giúp cậu nếu cậu cần.
Tôi chỉ đến đâu, cậu bé kinh ngạc đến đó, cứ như đây là lần trước tiên cậu dùng nó vậy. Cậu bé có vẻ là người Nhật, tôi nghĩ cậu sang đây du lịch cùng gia đình. Cố định tôi sẽ mua một cái để phục vụ cho công việc và cuộc sống. Toàn bộ đều như mới mẻ hoàn toàn với cậu bé. Tôi quay sang cậu “Cuộc chuyện trò của em làm anh hơi bất thần. Cậu bé ngồi cạnh tôi tay cầm một chiếc máy tính bảng và loay hoay với nó.
Bỗng có một cậu bé đến gần tôi và ngỏ ý muốn ngồi cạnh. Tôi vẫn nói bằng tiếng Việt, nhưng nhờ có máy “chuyển đổi tiếng nói” của cậu mà chúng tôi có thể hiểu được nhau. Cậu bé hỏi tôi có biết dùng cái máy trên tay cậu không.
Em tên là gì vậy?”. Chiếc tablet này đã cài sẵn rất nhiều phần mềm phục vụ việc học tiếng Anh và nhiều sách về các vấn đề như lịch sử, khoa học… cứ như một thư viện thu nhỏ vậy.
Nó đã cho em cái máy này coi như một món quà sinh nhật. Net. Tôi chỉ cho cậu cách sử dụng bản đồ, định vị vị trí và tìm đường hay cách sử dụng tablet để tra từ điển. Cậu bé thậm chí còn không biết màn hình cảm ứng là như thế nào. Thấy ở đây thanh bình và cảnh đẹp quá nên em đã chọn và còn may mắn được gặp anh nữa. Nobisuke chẳng phải là con của Nobita trong truyện sao? Còn cả Doreamon nữa? Chả có nhẽ… lúc này tôi mới chợt nhớ ra tôi vẫn chưa hỏi tên cậu bé.
Cậu giải đáp “Anh cứ gọi em là Nobita ạ”. Cậu bé suy nghĩ trong 2 giây và nói với tôi “Em nói cho anh biết một bí hiểm nhé, vì anh đã dạy em nên coi như em cảm ơn anh.
Tôi hỏi cậu từ đâu đến mà sao có nhiều điều thấy hơi lạ ở cậu và cả cuộc nói chuyện của cậu nữa. Bỗng tôi thấy cậu nghe điện thoại của ai đó, vì chiếc máy chuyển đổi ngôn ngữ vẫn để ở giữa nên tôi hiểu được cậu nói “Nobisuke hả? Doraemon tìm bố à? Ừ ừ bố về ngay đây”.
Nguyễn Ngọc Hưng. Em đành dùng cánh cửa thần kỳ để tìm chỗ ngồi tìm hiểu. Tôi thắc mắc là loại máy này đã có ở Nhật rồi sao?. Tôi còn chưa kịp nói với cậu bé là ở năm 1972 chưa có mạng 3G, nên không thể thực hiện một số ứng dụng, nhưng kiên cố chú mèo máy thông minh kia biết để chỉ cho cậu. Tôi cứ ngồi yên như thế một lúc để tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi này.
Nói xong, cậu bé nháy mắt với tôi rồi chạy ra sau cái cây cổ thụ và biến mất luôn. Thật bất ngờ, giọng nói của cậu ngay tức thì được thông dịch ra tiếng Việt. Tôi cũng thắc mắc là hiện giờ trẻ con cũng rành về đồ điện tử lắm, hơn nữa cậu còn là người Nhật, kiên cố phải xúc tiếp với máy móc công nghệ nhiều chứ.
Tôi bắt đầu chỉ cho cậu bé cách sử dụng. Cậu bé đeo chiếc kính nobita, tầm tám tuổi. Giờ em phải về rồi, Doraemon đang tìm, nhất định em sẽ trở lại thăm anh. Sau đó tôi thấy cậu rút trong túi quần ra một cái máy gì đó tí xíu, đưa ra trước mặt và nói.
Giã biệt anh". Nhưng nó chưa kịp chỉ cho em cách dùng mà vội vã đi làm vì bữa nay công ty nó có buổi họp đột xuất rất quan yếu.
* Bạn đọc gửi bài dự thi tại đây hoặc media@vnexpress. Em đã lên cỗ máy thời gian để đến năm 2013 xem cuộc sống sau này như thế nào thì gặp Nobisuke là con trai em.
Tôi ngồi xem cậu học trò bắt đắc dĩ của mình nghịch chiếc tablet với vẻ mặt hớn hở mà thấy vui lây. Tôi giật nảy mình, cứ như đang mơ vậy. Tôi thấy cậu mãi không mở được máy và bắt đầu mất sự kiên nhẫn.
Tôi đi dạo quanh Hồ Gươm một vòng và ngồi nghỉ chân ở ghế đá ven hồ. Tôi muốn tận hưởng khí trời đầu thu của thủ đô để xua tan đi những nhọc của cả một tuần.
Em đang sống ở năm 1972 cơ, có một người bạn thân là robot tên Doraemon. Rồi tôi chỉ cả tính năng chụp ảnh camera trước và sau, quay phim, ghi âm, nghe nhạc. Bữa nay là sinh nhật em nên Doraemon cho mượn một số báu vật của cậu ấy, để em có thể làm gì tùy thích. Sau khi đã chỉ hết cho cậu về chiếc tablet, cậu bé quay ra nhìn tôi rất lém lỉnh và hỏi “Cái này có trò chơi không anh?”.
Tôi bật cười bởi sự hoang tưởng của mình, có lẽ một phần cũng vì tôi là fan ruột của bộ truyện tranh nức tiếng Doraemon. Và sau việc này tôi cũng nhận ra, chiếc máy tính bảng thật có ích. Tôi chỉ cho cậu những điều căn bản nhất và cậu rất thú vị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét