Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Hồn Việt qua mẹo hay những thân tre.

Cứ thế, hằng ngày, hằng tuần và quanh năm ông bám bên cái mô hình chùa Một Cột chưa hợp ý

Hồn Việt qua những thân tre

Các sản phẩm tre bông không chỉ thuần tuý mang tính nghệ thuật mà nó còn mang tính giáo dục, giúp con người hiểu biết thêm nguồn cội của dân tộc.

Còn ông Viễn bảo: “Nếu bả không ủng hộ, chắc tui không giữ nổi cái say mê của mình đến giờ”. Đến thời khắc này ông đã là “mối ruột” của các Cty du lịch và thậm chí chính quyền ở nhiều địa phương. Sản phẩm trước tiên ông làm là ghép chùa Một Cột bằng tăm tre. Tác phẩm “Chiếc thuyền câu”    Tính đến nay, ông Viễn đã có hơn 40 năm gắn bó, thăng trầm với cây tre. Và, nghệ nhân Võ Thành Viễn cũng chính là người “khai sinh” giống tre lạ này với cái tên: tre bông.

Vừa cưa đục quăng bỏ bụi này xong lại thấy ông vác về bụi tre khác. Năm 2000, sản phẩm của ông bắt đầu đặt chân đến các hội chợ và để lại ấn tượng mạnh cho khách tham quan. “Tôi còn nhớ rõ là ngày 9/11/1971. Hồi trước cũng có mấy đứa nhỏ theo tui học từ nhỏ, sau đó nhiều đứa giỏi chẳng thua thầy

Hồn Việt qua những thân tre

Nhìn những sản phẩm cần sự tường tận, nhẫn nại như chiếc thuyền câu tí xíu, những bộ tách trà, chùa Một Cột… khó tin là nó lại được làm từ đôi bàn tay thô ráp của ông. Tháng 12/2008, ông được cùi là Nghệ nhân làng nghề Việt Nam, được trao bằng chứng nhận tre bông là sản phẩm tinh hoa làng nghề Việt Nam. Đó là số tiền rất lớn thời đó”, ông Viễn nhớ lại.

Ông cho biết, cả gia đình chỉ trông vào số tiên ít oi từ quầy bán lẻ của bà Đầy ngoài chợ Bình Khánh. Và ngày 13/12/2005, ông được trao bằng công nhận sản phẩm ghép tre bông Viễn Thành là sản phẩm truyền thống.

Còn đây là Tháp Rùa (Hồ Gươm)      NHỮNG TÁC PHẨM ĐỂ ĐỜI   Năm 1980, trong khi mọi người lo kiếm cơm từng bữa thì ông lại đi tìm mua tre bông. Những tác phẩm nghệ thuật khác    Nói về cây tre, ông bảo: “Cây tre nhìn đơn giản thế thôi, nhưng để hiểu được nó là một quá trình. TỪ CÂY ROI TRE CỦA CHA   Năm nay đã 65 tuổi nhưng nghệ nhân Thành Viễn còn rất khỏe mạnh.

Mỗi lần tui mắc lỗi, cha lại dùng cây roi này quất sưng mông mà nó chẳng sao, ngược lại ngày một lên nước bóng lộn. Hỏi về cái duyên với cây tre, ông Viễn kể: “Hồi nhỏ, tôi là thằng bé quấy nhiễu nhất xóm, thẳng băng bị cha đánh đòn

Hồn Việt qua những thân tre

Ngay từ lúc còn theo đám bạn ra đồng chăn trâu, nồng nỗng tắm mưa, tôi đã có những sản phẩm làm từ cây tre, dù đơn giản, nhưng cũng rất lạ như đó, nò (một phương tiện đánh bắt cá), giỏ. Ban sơ là những cành cây cha bẻ đại trong vườn, bên đường nhưng chỉ quất tui được một lần là cành tre gãy.

Cây roi này “sống” đến khi tôi lớn, bớt quậy, cha mới bỏ chứ nó không bị gãy. Ví như cùng một cụm tre, cây mọc hướng tây cho bông ít nhưng thân rất dai sức bẻ cong không gãy. Nói về cây tre bông, ông Viễn kể, một lần ngẫu nhiên đi sang vùng Chợ Mới, qua cầu thấy cây vịn cầu làm bằng tre rất lạ, không chỉ lên nước bóng nhoáng như cây roi của cha ngày xưa mà nó còn có những đường vân với nhiều hình thù rất lạ, đẹp mắt.

Cũng tại hội chợ này, 5 sản phẩm là bộ khay trà, mâm trà, kỷ trà, bộ đèn và lọ hoa Rồng Việt ông gửi đi triển lãm đều được vào vòng chung khảo, như là một liều thuốc kích thích con đường sáng tạo nghệ thuật của ông.

Căn nhà trong hẻm có khi đèn dầu sáng suốt đêm với tiếng cưa xèn xẹt, tiếng tre khua lọc cọc xen lẫn tiếng thở dài. Vậy nên rất nhiều học trò tìm đến rồi hấp tấp bỏ đi vì “cái nghề tre bông cực nhọc quá mà lĩnh hội tinh hoa cũng rất khó”. Tác phẩm đầu tay chùa Một Cột ghép từ hàng ngàn cây tăm tre của ông đã được trao giả nhất với số tiền thưởng 12 ngàn đồng. Bà Nguyễn Thị Đầy, vợ nghệ nhân Thành Viễn, kể: “Ổng mê tre đến mức nhiều đêm đang ngủ ổng bật dậy, cưa, chặt, đục, đẽo ầm ĩ

Hồn Việt qua những thân tre

Khi tổ chức sự kiện, lễ hội… người ta lại đặt hàng tre bông, đó có thể là mẫu móc khóa chợ Cần Thơ, Khu lưu niệm Bác Tôn, vùng Đồng Tháp Mười xưa… để tặng khách quý hay bán lưu niệm.

Cũng trong thời kì làm chùa Một Cột bằng tre, ông đã nghiên cứu để dùng hóa chất biến cây tre từ 2 màu nguyên thủy thành 12 màu khác nhau, khiến các sả phẩm của ông càng đẹp và bền hơn. Không chỉ vợ con mà hàng xóm cũng không ngủ được, không ít người bảo ổng tâm thần”. Từ những sản phẩm để đời như Văn Thánh miếu, chùa Một Cột, Ngọ Môn Huế, Khu lưu niệm Bác Tôn, chợ Cần Thơ… đến những sản phẩm vừa vừa như đồng hồ treo tường, bộ tách trà, đèn ngủ, nhà rông, con đò, xe bò, xe lôi và tí xíu như bình hoa, bình đựng viết.

Tre mọc hướng đông có nhiều bông đen nhưng thân rất giòn. Năm đầu, ghép xong, nhưng chưa bằng lòng, ông lại kiếm hình ở một góc độ khác, làm lại. Chắc nay mai chẳng còn ai làm nghề này”,   ông Viễn trằn trọc.

Hay con cò tết bằng tre…”. Ông tìm hiểu mới biết, loại tre này có rất nhiều ở vùng Tri Tôn, Chợ Mới (An Giang), Tân Châu, Lấp Vò (Đồng Tháp). Nhưng rồi, công sức của ông cũng được đền đáp xứng đáng

Hồn Việt qua những thân tre

Ông nghĩ vậy là ông bắt đầu mày mò làm thử. Thành tựu của ông là gần 200 sản phẩm ghép từ cây tre, gỗ. “Làm nghề này phải xác định là đặt nghệ thuật lên hàng đầu chứ không phải thu nhập. Chính nên chi, công trình này đã ngốn của ông rất nhiều thời gian. Sau đó, cha “sắm” một cây roi bằng cây tre cỡ ngón cái. Nhưng, cây roi chỉ “đánh thức” cái say mê cây tre trong tui thôi, chứ thực ra, đây là khiếu.

Năm 1999, ông thành lập cơ sở sinh sản mỹ nghệ tre bông ghép gỗ Viễn Thành. Những tác phẩm để đời của nghệ nhân Võ Thành Viễn (Trong ảnh: tác phẩm chùa Một Cột)    “Có rất nhiều món đồ, vật dụng trang hoàng người ta ghép bằng lá thốt nốt, mây, tràm, ván… cây tre này có vân rất đẹp, tại sao mình không thử ghép?”.

Nhưng giờ tụi nó bỏ hết vì thu nhập cập kênh trong khi nghề này đòi hỏi người học phải có tính nhẫn nại, đam mê. Còn mọc hướng bắc và nam thì thân cứng và cho nhiều bông… Muốn sản phẩm tre không bị mối mọt tiến công thì đốn tre vào buổi chiều cho tre nhả hết “độc”, đến sáng hôm sau mới đem ra chẻ.

Khó khăn nhất khi đó là ông chỉ nhìn thấy chùa Một Cột qua tấm hình chứ chưa từng một lần được ra Hà Nội thăm.

Nghệ nhân Võ Thành Viễn đang hì hụi cưa, đục đẽo trong căn nhà song song là xưởng chế tác nghệ thuật của mình    Có lẽ trong thế cuộc sáng tạo của ông, hạnh phúc nhất là lần tham gia hội chợ triển lãm làng nghề truyền thống Việt Nam - Asean lần I - 2005.

Nhìn thân tre suôn đuột nhiều người tưởng cưa chẻ rất dễ nhưng tới khi bắt tay thì vã mồ hôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét