Từng đã phải vận dụng hết vốn từ mà mình có để “cãi nhau” với khách… Nhiều chuyện rất thúc
Đồng bằng Bắc bộ không có. Tôi cho rằng là một nhận định chứa cả hai ý khen và chê.
Có chăng chỉ là cái “nghề” có vẻ trở nên “chuyên nghiệp” hơn. Tôi đã từng nói về việc tại sao phải chọn loại thể khi viết về cái gì đó. Những cuốn sách ra đời ngày càng dễ dàng và nhanh hơn? * Cũng không phải thế. Sự chồng chéo của các sự kiện… mới có thể chạm tới quãng lịch sử này của Hà Giang. Cái khát vọng được cống hiến cũng giảm đi. Nhiều lúc ra quầy để mua sách. Vì tôi e ngại sự lãng quên.
Với bà con các dân tộc vùng cao. MAI AN (thực hiện). * “Cánh chim kiêu hãnh” vừa ấn hành là cuốn tiểu thuyết thứ hai. Điều gì đã thôi thúc chị ghê gớm như thế? * Đấy là tôi tạm đặt thế chứ chưa chắc đã là cái tên rút cuộc cho cuốn sách. Núi rừng là cảm hứng. Là không khí. Từng đó đủ cho một nhà văn rồi. Nhưng núi rừng cho tôi nhiều thứ mà thị thành không có.
* Sở hữu 13 cuốn sách - một gia tài không nhỏ. Tức thị làm mới mình. Với chị phải chăng là trả nợ nơi sinh dưỡng hay chị thấy ở họ tiềm tàng những vẻ đẹp từ cuộc sống bình đạm? * Nói trả nợ là nói một cách hình tượng thôi.
Tôi bê nguyên cái đứa ở núi về Hà Nội sống mà (cười). Tôi nghĩ thế. Nay tôi nói lại: Tiểu thuyết. Là vốn sống. Chị có nghĩ rằng theo thời kì công việc viết văn của chị.
Với sự rộng lớn về biên độ. Là một điều hết sức khó. Sách văn chương được bày bán nhiều nhất không phải là văn học trong nước mà là các tác phẩm dịch. Khi tôi ra thêm một cuốn sách. Và đó là một phần đời sống mà tôi đã và đang qua trong mười sáu năm sống ở Hà Nội. Sự phức tạp của hệ thống nhân vật.
Nhưng cũng có những thứ phải tiểu thuyết hoặc truyện ngắn mới giải quyết được. Còn gì sung sướng hơn. Mà nhất thiết phải là những tiểu thuyết. Tản văn đều có chức năng riêng của nó.
Các bạn phóng viên hay đặt câu hỏi: “Cuốn này của chị có gì mới so với những cuốn trước?”. Thấy hoang mang khôn cùng. Đâu phải chỉ nợ núi rừng. “Bẻ ghi” đề tài đột ngột như vậy. Còn trong đời sống thì khoảng 99%. Chị cảm thấy bản thân mình có bao lăm “chất núi”? * Trong văn chương thì khoảng 80%.
Muốn chuyển tải được nó. Cuốn sách này của tôi mới chỉ giải quyết được một cái gạch đầu dòng trong lịch sử kháng chiến của Hà Giang mà thôi. Tôi đã từng có những ngày đứng là xống áo phục vụ khách từ 8 giờ sáng tới 8 giờ tối.
Làm mới văn chương. Cái áo nào vừa cho câu chuyện mà mình định nêu ra thì chọn cái đó cho nó. Việc Viết lách sẽ ngày một khó đối với một nhà văn. Nhất là khi người ta mỗi ngày một già đi. Hơi thở… để tôi có thể viết về nó. Lịch sử kháng chiến Hà Giang là một câu chuyện rất dài. Chẳng thể dùng truyện ngắn.
Tiểu thuyết. Truyện ngắn. Nhưng tôi biết mình luôn có những độc giả thương và si mê với những gì mà tôi đã viết. Còn nhà văn Đỗ Bích Thúy viết vì tin ở văn chương. Cái “dễ hơn” theo tuổi tác. * Lòng tận tụy với văn chương miền ngược. “Sướng vì vẫn còn độc giả” * Orhan Pamuk - tiểu thuyết gia người Thổ Nhĩ Kỳ đã nói về nghề viết rất hóm hỉnh trong diễn từ Nobel văn chương 2006: “Tôi viết vì tôi giận.
Nói thật. Đặc biệt là đối với công việc sáng tác. * Được biết Cửa hàng giặt là - tên một cuốn tiểu thuyết mới về tỉnh thành mà chị đang viết. Như một thói quen hay vì để hạnh phúc? * Tôi viết vì biết mình vẫn còn bạn đọc. Lại viết về một mảng khá hiểm là lịch sử kháng chiến Hà Giang. Vì sự đợi mong của độc giả.
Khó trước hết là phải viết cái gì đó “mới mẻ”. Tư duy bê trệ đi. Điều đó là khôn cùng bình thường.
Chừng như chị đã “mạo hiểm” hoặc muốn “phá vỡ định kiến” nhà văn Đỗ Bích Thúy chỉ “hay” trong những truyện ngắn vùng cao? * Cái “định kiến” như bạn nói. Tôi muốn sạo sục vào Hà Nội bằng con mắt của một cô thợ giặt là. Có những thứ chỉ có thể giải quyết bằng tản văn. Chứ tôi nợ nhiều nơi. Là tư liệu. Văn học trong nước chỉ có một số rất ít những cái tên được xếp vào hàng “bán chạy” thôi (và tên tôi kiên cố không ở trong số đó).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét